Trang nhất » Tin Tức » Trang Văn - Thơ

“Vẻ đẹp phụ nữ Việt Nam từ truyền thống đến hiện đại trong thơ văn”

Thứ hai - 14/10/2019 18:03
GV: Ngọc Phương

GV: Ngọc Phương

Bác Hồ kính yêu đã từng nói: “Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, từ trẻ đến già ra sức dệt thêu mà trở nên tốt đẹp, rực rỡ”. Quả vậy trong suốt hành trình 4000 năm dựng nước và giữ nước, phụ nữ đã có những đóng góp to lớn, không thể phủ nhận được. Dù thời xưa hay thời nay, dù chiến tranh hay hòa bình, dù ở mỗi hoàn cảnh khác nhau phụ nữ đều có những đóng góp đáng kể trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước.
       Đóng góp ấy phải kể đến từ thuở xa xưa, mẹ Âu Cơ cùng các con đi mở nước dựng làng, mẹ Gióng kiên trì nuôi con trưởng thành để đánh giặc Ân giúp nước. Hay câu chuyện về một nàng công chúa Quế Hoa dùng đá làm vũ khí vẫn tung hoành hiên ngang trước kẻ thù. Rồi đến những Bà Trưng, Bà Triệu giám cỡi voi xung trận lập nên những chiến công lẫy lừng trong lịch sử. Không thể kể hết vô số những  tấm gương người phụ nữ lưu danh và vô danh khác đã hiên ngang đi vào lịch sử thành văn của dân tộc bình dị mà kiên cường, đời thường mà vĩ đại:
Trên đất nước nghìn năm chảymáu
   Nghìn năm người con gái vẫn cầm gươm (Yến Lan).
        Kiên cường là thế, vĩ đại là thế. Nhưng những hà khắc của lễ giáo phong kiến lại đối xử bất công với người phụ nữ. Trong xã hội xưa, người phụ nữ phải gánh chịu nhiều thiệt thòi của hủ tục “trọng nam khinh nữ”, “trai năm thê bày thiếp, gái chính chuyên một chồng”. Để rồi vượt lên tất cả người phụ nữ xưa vẫn  luôn kiên trung giữ tròn “tam tòng tứ đức”  để trở thành hiện thân đẹp nhất cho những phẩm chất của “công- dung- ngôn- hạnh”. Họ là những bông hoa đời thường âm thầm lặng lẽ tỏa hương sắc cho đời!
        Nối tiếp truyền thống yêu nước đầy tự hào trong quá khứ“giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”, phụ nữ Việt Nam đã có nhiều đóng góp to lớn trong hai cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại. Họ đã sống xứng đáng với 8 chữ vàng mà Bác Hồ trao tặng “Anh hùng- bất khuất- trung hậu- đảm đang”. Đó là  những chị Võ Thị Sáu đã dâng trọn thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, hy sinh tuổi 16 tươi đẹp cho những mùa hoa lê ki ma nở. Là những chị Trần Thị Lý hiên ngang trước những tra tấn dã man của kẻ thù:
Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
Không giết được em, người con gái anh hùng (Người con gái Việt Nam -  Tố Hữu)
         Hay 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc hy sinh ở độ tuổi “18 tròn- đẹp như xuân xanh”. Các chị đã hóa mình thành tên núi, tên sông để làm rạng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng.  Mười cô gái- một cuộc đời- mười bông hoa bất tử:
Ai đến sông La nhớ về Đồng Lộc
Nơi có loài hoa bất tử ngát hương
Trinh nữ xinh tươi từ trong lửa đạn
Tâm hồn cô gái Việt Nam anh hùng (Đồng Lộc đẹp mãi tên em - Dương Toàn Thiên).
         Giản di, đời thường mà vĩ đại. Nhỏ bé, chân chất mà bất khuất trước kẻ thù. Họ vẫn còn đó như những dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỉ. Các chị đã trở thành những biểu tượng thật đẹp của đất nước, quê hương:
Ai đứng như bóng dừa, tóc dài bay trong gió
Có phải người còn đó là con gái của BếnTre
Năm xưa đi trong đạn lửa, đi như nước lũ tràn về
Ôi những con người làm nên Đồng Khởi (Dáng đứng Bến Tre - Nguyễn Văn Tý)
          Thật là thiếu sót nếu viết về phụ nữ mà quên đi hình ảnh những người mẹ Việt Nam. Những mẹ Tơm, bà Bầm, bà Bủ, những bà má Hậu Giang đã âm thầm làm rạng danh bao trang sử chói ngời. Hay gần gũi hơn là  mẹ Suốt ở Quảng Bình đã chở hàng nghìn chuyến đò đưa bộ đội, thương binh, đạn dược… vượt sông Nhật Lệ trong những năm chiến tranh ác liệt và trở thành hình tượng tuyệt đẹp trong thơ Tố Hữu:
Kể chi tuổi tác già nua
Chống chèo xin cứ thi đua đến cùng
Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
Gió lay như sóng biển tung trắng trời
Gan chi gan rứa mẹ nò
Mẹ rằng cứu nước mình chờ chi ai (Mẹ Suốt)
         Rồi còn biết bao bà mẹ khác lặng lẽ tiễn chồng, tiễn con lên đường ra trận. Có những người chồng không bao giờ trở lại. Và có những người  trở về  nhưng không còn lành lặn như xưa: cả cuộc đời cha đi bộ đội, quà về cho mẹ là mái tóc pha sương. Thanh xuân, tuổi trẻ không còn,  may mắn còn lại là những ngày tháng bên nhau khi trái gió trở trời!
          Có những người mẹ ba lần tiễn con đi hai lần khóc thầm lặng lẽ, các anh không về mình mẹ lặng im.
Tháng 7 lại về trời đổ mưa ngâu
Các con đi  đâu  sao  không về với mẹ
Tháng 7 trời mưa lòng đau như xé
Các con không về mình mẹ một mâm(Mẹ với một mình – Nguyễn Đình Huân)
           Ngày hòa bình  đất nước hân hoan trong niềm vui độc lập, chồng con đều không trở về , một mình mẹ bầm gan tím ruột, nước mắt nuốt vào trong:
Thời gian có xóa được không
Nỗi đau lòng mẹ mất chồng mất con
Tháng năm chờ đợi mỏi mòn
Trái tim đau đớn héo hon thân gầy.(Đau lòng mẹ- Lãng Du Khách)
          Chiến tranh đã đi qua, mọi kí ức dù đau thương đã lùi dần vào dĩ vãng, có những chờ đợi đã hóa thành vô vọng, có những nỗi đau thời gian đã xoa dịu nguôi ngoai, …  Nhưng nước mắt mẹ cũng không còn vì khóc những đứa con lần lượt ra đi đi mãi mãi, thời gian trôi qua vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang
           Nỗi đau ấy đã hóa thành những ca khúc bất tử với thời gian. Và để thay lời cho bài viết, xin mời quý thầy cô cùng các em học sinh hãy lắng lòng mình cùng hai ca khúc: Đất Nước và ca khúc Người mẹ của tôi.


Thầy giáo hiệu phó Hồ Ngọc Phương cùng tốp múa phụ họa. 


Em Việt Hoàng học sinh lớp 10a1 trình bày ca khúc.
       Chiến tranh đã lùi dần vào dĩ vãng, những năm tháng hòa bình đã đem lại cuộc sống tươi đẹp hơn. Hình ảnh người phụ nữ trong cuộc sống hiện đại đã có nhiều đổi thay. Nhưng những vẻ đẹp đã thành truyền thống, thành biểu tượng của dân tộc vẫn còn mãi với thời gian. Phụ nữ lại quay về với cuộc sống đời thường mộc mạc, dung dị mà thân thương biết bao. Họ đã trở thành một phần quan trọng điểm tô cho cuộc sống này. Có lẽ vì thế mà nhà thơ Hữu Thỉnh từng đã giành những lời lẽ thật xúc động để viết về họ như một lời tạ ơn sâu sắc:
Anh xa em, trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế,
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Vì sóng đã làm anh nghiêng ngã vì em (Thơ viết ở biển)
          Bình dị, gần gũi, thân thương hơn đó là hình ảnh những người vợ giữa cuộc sống đời thường. Họ là chỗ dựa tinh thần cho gia đình, là nơi trở về bình yên cho chồng cho con. Để rồi dù muốn hay không những người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng phải thú nhận rằng:
Có những lúc trốn xô bồ ta về tựa vào em
Như con tàu viễn dương thả neo bám vào đất mẹ
Cuộc đời lặng thầm, cuộc đời gào thét
Trở về bên em ta trở lại chính mình (Vợ - Văn Công Hùng)
         Và đẹp nhất vẫn là hình ảnh người mẹ. Mẹ đã đi vào thơ ca với những gì xúc động nhất. Bởi cả cuộc đời mẹ là những tháng ngày hy sinh lặng lẽ vì chồng vì con. Thấu hiểu được điều đó, nhà thơ Thanh Nguyên đã giành những vần thơ hay nhất để định nghĩa về mẹ:
... Mẹ có nghĩa là duy nhất
  Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
  Mẹ không sống đủ trăm năm
  Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
…Mẹ có nghĩa là ánh sáng
  Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
...Mẹ có nghĩa là mãi mãi
  Là cho đi không nhận lại bao giờ (Ngày xưa có mẹ).
          Công lao ấy không thể nói hết thành lời. Vì vậy để thể hiện tình cảm biết ơn và sự tri ân trước những công lao to lớn của người mẹ. Sau đây mời quý thầy cô và các em tiếp tục thưởng thức ca khúc Mẹ yêu con- sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý. Và ca khúc Gánh mẹ do nhạc sĩ Quách Beem sáng tác qua phần thể hiện của em Bích Trâm, Hồng Nhung và em Nguyễn Kiều đến từ đội văn nghệ xung kích của nhà trường.      
     


 
         Những tiết mục văn nghệ vừa rồi đã giúp chúng ta hiểu thêm về những công lao to lớn của người phụ nữ nói chung và người mẹ nói riêng. Từ đó, giúp ta biết yêu, biết trân trọng và biết ơn những công lao to lớn ấy.
        Đến đây, tôi chợt nhớ ai đó đã nói rằng:Trước phái đẹp và âm nhạc thời gian thành vô nghĩa! Vì thế một vài đoạn thơ, một vài ca khúc, một vài lời văn, không thể khắc họa hết hình ảnh người phụ nữ dẫu rằng đơn sơ nhất. Chỉ biết như lời thơ ai đó đã viết rằng:
Giữa bao nhiêu mưa nắng đời thường
Phụ nữ vẫn là hoa, là thiên thần của đất
Dẫu ngày mai mặt trời có tắt
Hãy gọi tên phụ nữ như ngọn đuốc của niềm tin.
         Lời cuối của bài viết này xin gửi đến một nửa thế giới của chúng tôi- chính là các anh- những người bạn, người yêu; những người đồng nghiệp; những người chồng, người cha rằng:  Người ta nói đằng sau thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ. Và thú thật, trong cuộc sống và hạnh phúc của chúng tôi không thể thiếu hình bóng của các anh. Xin mượn lời thơ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh gửi tặng đến các anh như một lời nhắn gửi cuối cùng của bài viết:
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường không ai biết tuổi tên.
Anh thân yêu người vĩ đại của em
Anh là mặt trời em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi
Lời rong rêu không ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em không đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh chẳng có cơm ăn.
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thật là chúng tôi cũng không sống được
Nếu thiếu các anh, thế giới chỉ đàn bà! (Thơ vui về phái yếu)
          Vì vậy, chúng tôi luôn cần sự sẻ chia, yêu thương và thấu hiểu từ các anh. Bởi chúng tôi tin rằng: phụ nữ được thượng đế tạo ra từ chiếc xương sườn của đàn ông!
           Cuối cùng xin chúc các đồng chí đồng nghiệp sức khỏe. Chúc chị em luôn vui tươi, xinh đẹp và hạnh phúc.


 

Tác giả bài viết: Cô giáo Trần Ngọc Phương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn