Trang nhất » Tin Tức » Trang Văn - Thơ

Cảm xúc về một người thầy

Chủ nhật - 12/11/2017 10:53
Cảm xúc về một người thầy

Cảm xúc về một người thầy

Trời cuối thu nắng mưa bất chợt, những cơn mưa chợt đến, chợt đi làm xáo trộn cuộc sống thường nhật của mọi người. Có lẽ cũng vì thế mà mùa thu trở thành mùa của tâm trạng, mùa của tri ân, mùa mà lòng người lâng lâng vô vàn cảm xúc. Và trong vô vàn cảm xúc ấy, cảm xúc trong trẻo, thiêng liêng nhất trong những góc sâu tâm hồn mỗi người chính là tình cảm tri ân, sự biết ơn giành cho những người thầy người cô của mình.
Với riêng tôi, tháng 11 về mang theo bao kỉ niệm dạt dào của kí ức tuổi học trò thuở ấy, của những kỉ niệm về tình thầy trò tươi rói, vẹn nguyện, của những ngày đầu tiên chập chững bước vào nghề và cả những kỉ niệm của những mùa hiến chương ấm áp. Thế rồi, tôi chợt nhận ra, trong những miền kí ức thiêng liêng đó có hình bóng của người thầy năm ấy- người đồng nghiệp tin cẩn hiện tại và là người cha gương mẫu đang đồng hành cùng tôi trên con đường vinh quang đầy tự hào này. Đó là thầy giáo phó hiệu trưởng Võ Văn Tuệ- người ươm mần và thắp sáng ước mơ của cuộc đời tôi.
                  Kỉ niệm về thầy đưa tôi trở về với những ngày đầu lạ lẫm bước vào lớp 10. Trường học xa nhà, lại lần đầu tiên bước ra khỏi luỹ tre làng, đứa học trò đến từ một làng quê nghèo của xã Châu Hoá như tôi thấy chênh vênh, bỡ ngỡ vô cùng. Và trong những bước đi lạ lẫm ấy, tôi luôn nhận được sự dìu dắt, giúp đỡ của thầy. Tôi chưa biết tên thầy, thầy cũng không dạy tôi nhưng thầy luôn dõi theo từng bước chân của chúng tôi, những học sinh đầu cấp. Khi tôi nghe thầy giới thiệu nhà thầy cũng ở Châu Hoá, trong tâm hồn non nớt, bé dại của tôi như tìm được một nơi neo đậu niềm tin. Tôi quý thầy cũng bắt đầu từ cảm giác an tâm và niềm tin ấy. Tôi vẫn luôn tự hào khoe với bạn bè rằng: Thầy giáo của dân Châu Hoá chúng tớ đó! Từ đây, con đường đến trường của tôi trong những năm tháng học trò thêm nhiều kí ức đẹp. Mỗi buổi sáng, thầy trò đến trường bằng hành trình của con đò dọc dòng sông Gianh. Trên chuyến đò ấy, thầy giới thiệu cho chúng tôi bao cảnh đẹp quê hương, giúp tôi giải nhiều bài tập khó và dạy cho tôi bao bài học làm người. Và rồi, tôi cũng dần lớn lên từ những bài giảng không giáo án của thầy! Cứ thế quãng đời học sinh của những đứa học trò nghèo trôi qua thật đẹp như một miền cổ tích trong trẻo, tinh khôi. Miền cổ tích ấy là hành trang ấm áp đưa tôi bước vào đời.
       Cũng chính cảm giác an tâm cùng niềm tin trong trẻo thuở ấy là khởi đầu, là động lực của ước mơ và con đường mà tôi đã chọn hôm nay. Ngày tôi trở thành cô giáo cũng là ngày tôi gặp lại thầy. Tôi còn nhớ như in cái xoa đầu động viên, nụ cười ấm áp và cái bắt tay thật chặt của thầy khi tôi về trường nhận công tác. Thầy – trò giờ trở thành đồng nghiệp! Cảm giác hạnh phúc thật khó nói thành lời! Tôi chợt nhớ đến những câu thơ thật xúc động mà ai đó từng viết:
Con chọn lối vào đời, nghề dạy học
        Như ngày xưa thầy quyết chí luyện vàng
Ba mươi năm đứng trên bục giảng
Tóc của thầy nhuộm trắng thời gian
      Tôi đứng dõi theo dáng thầy đang hoà vào sắc trắng sân trường. Tóc thầy giờ đã điểm bạc, dáng thầy gầy hơn xưa. Thời gian đã phũ phàng lấy đi nhiều thứ nhưng cái niềm tin ấm áp năm xưa vẫn vẹn nguyên trong tôi như thuở ấy! Tôi thấy hạnh phúc vô cùng! Tôi đã bước đi tự tin trên con đường mà mình đã chọn. Thấm thoắt đã gần 15 năm trôi qua, cô giáo sinh trẻ dại ngày nào giờ đã chững chạc, từng trải hơn nhiều. Và tôi biết, cái quãng thời gian chưa dài nhưng không ngắn đó, thầy vẫn luôn là người thầy, người cha, người đồng nghiệp đồng hành cùng tôi vượt qua bao thử thách của nghề.
     Hôm nay ngồi đây, nghĩ về thầy, tôi chợt thấy những miền kí ức ùa về trong tôi như những thước phim quay chậm. Miền kí ức thân thương và ấm áp vô cùng! Cuộc sống vẫn bộn bề với những lo toan thường nhật. Thầy vẫn ngày ngày đến trường, vẫn tận tuỵ trong từng tiết dạy và chu đáo trong từng công việc của công tác quản lý. Còn tôi, mỗi lúc gặp khó khăn, những lúc gặp “tai nạn nghề nghiệp”, tôi lại cảm nhận được từ thầy sự giúp đỡ tận tình của một người cha!
       Tôi chợt thấy bất an khi nghĩ đến tuổi của thầy. Rồi đến một ngày bụi phấn thôi rơi nhưng mái đầu thầy vẫn bạc. Thầy sẽ từ biệt mái trường thân yêu cùng với những đồng nghiệp của mình. Và thầy cũng sẽ xa tôi- đứa học trò không muốn lớn- để về hưu. Dẫu biết rằng quy luật tạo hoá vần xoay nhưng lòng tôi vẫn thấy một cảm giác trống trải đến chênh vênh.
  Rồi đây, trên sân trường này sẽ không còn bóng dáng “người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa” nhưng trong trái tim tôi sẽ giữ mãi những hình ảnh thật đẹp về thầy. Bởi tôi hiểu rằng, thầy đã giành trọn tâm huyết cả đời cho nghề giáo, cho các thế hệ học trò thân yêu, trong đó có tôi. Thầy đã sống mà không hề hối tiếc, chỉ tiếc rằng:
     Trường đương tuổi vào xuân tôi lại vội già
Chiều xế bóng thêm nồng nàn cái nắng
Một rừng mắt bỗng ngời lên sắc thắm
Tôi thấy mình mỗi chốc một cao hơn
                      Thầy đã đi gần hết con đường mà mình đã chọn, đã hi sinh, đã cống hiến và đã là tấm gương sáng cho các thế hệ đồng nghiệp. Với tôi, thầy là minh chứng đẹp nhất cho câu nói nổi tiếng của Xukhonlinski: “Con người ta sinh ra không phải để tan biến như hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu chân trên mặt đất và lưu dấu ấn trong trái tim người khác”! Đúng thế, với tôi, thầy mãi mãi sẽ là một miền kí ức thiêng liêng và tự hào lưu dấu ấn trong trái tim tôi!

Tác giả bài viết: Giáo viên: Trần Thị Ngọc Phương Trường THPT Lê Trực

Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 10 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn